TIGblogs TIG | TIGblogs GROUP TIGBLOGS LOGIN SIGNUP
bAchhOpHoa
bAchhOpHoa
« previous 7


Như mây lang thang...

Lại thế, lúc nào cũng là thế. Cái số kiếp này đầy đọa mình quá. Chẳng còn biết làm sao nữa.

Việc tưởng chừng như đã đến hồi kết thúc. Vậy mà... đâm ra hóa lo... Chán rồi, lo cũng để đấy mà thôi. Mình đã quen đối mặt với những thứ như vậy. Cuộc sống sẽ phức tạp hơn thế.

Điều quan trọng nhất với mình bây giờ đó là công việc. Nhưng mình chưa làm được điều gì. Có lẽ đã để phí hoài mất mấy năm tuổi xuân rồi. Ngộ đâu đùng cái mình lăn ra lấy chồng thì sao nhỉ??? Công việc có được đặt lên hàng đầu không?

Mẹ- hình ảnh trong mình luôn chăm chút cho gia đình, mình giờ thấm phần nào, Mẹ quá tuyệt vời, chắc mình sẽ chẳng bao giờ làm được như Mẹ. Bố- một người nề nếp và đôi phần khó tính nhưng cũng là một hình mẫu tốt. Dù sao nếu để nói lấy chồng thì mình sẽ không chọn người nào như Bố đâu. Anh trai- là người thứ 2 sau Bố có tầm ảnh hưởng nhất định trong cách suy nghĩ và hành động của mình. Phải nói mình rất quý anh dù không thể hiện. Đôi lúc muốn dựa vào vai anh mà chỉ những giờ phút cuối anh sắp lập gia đình, mình mới có thể. Giờ anh đã có chị dâu rồi. Đã 2 tháng rồi. Người anh che chở sẽ là chị dâu. Anh là của chị dâu mất rồi. Trong gia đình, mình không hợp được với ai cả nên sự chia sẻ rất hạn chế. Đôi khi buồn mà phải khóc một mình, buồn mà phải tự vượt qua một mình, buồn mà phải tự buồn một mình, thấy sao thiếu thốn tình cảm vô cùng. Và phải tự an ủi bản thân, rồi thì mình sẽ vui thôi, công việc sẽ cuốn mình đi theo nó, và mê mải với những lý thú sở thích cá nhân. Trong thế giới riêng của mình, chỉ có mình và sở thích, niềm vui trong công việc sẽ giúp mình vui trong cuộc sống, sẽ yêu thương con người và thiên nhiên. Chỉ thế thôi, thế là đủ cho cuộc sống này rồi. Không cần ai bước vào thêm nữa, để mình khỏi phải mất công xếp một chỗ mới cho họ làm gì...

Mình muốn đi xa một thời gian. Để cho gió cuốn đi, cuốn đi thật xa, thật xa chỉ còn lại mình với mình.

Tạm biệt! Tạm biệt nhé những gì thân thương. Tớ cần phải đi, hãy để Tớ đi, Tớ xin lỗi hành lý của tớ quá bé để có thể mang Cậu theo. Cậu ở lại mạnh khỏe nhé và hãy tìm cho mình một người có chiếc hành lý to hơn để khi nào Cô ấy đi xa cũng có thể mang Cậu theo được. Chúc Cậu may mắn. Tớ biết Cậu sẽ buồn, nhưng không sao, thời gian sẽ chữa lành và lấp ký ức về Tớ đi trong trí nhớ của Cậu. Rồi Cậu sẽ có một chiếc hành lý tốt hơn, đẹp hơn chiếc hành lý xấu xí của Tớ. Hãy cười lên. Hãy thư thái để cả Tớ và Cậu đều vui vẻ nhé.

Sẽ sớm lên đường thôi, hít thở một hơi dài nào, tiến lên...

February 3, 2010 | 7:56 AM Comments  0 comments

Tags:


Mùa đông có rét

Có những lúc bạn muốn chạy đi thật xa chỉ để rũ bỏ mọi thứ và làm lại từ đầu.

Có những lúc tâm trí bạn hướng về một miền ký ức xa vời chỉ để tìm lại những xúc cảm trái tim.

Có những lúc bạn muốn dừng chân sống thật chậm chỉ để quyết định xem con đường nào là lựa chọn tương lai.

Có những lúc bạn chẳng biết chia sẻ cùng ai cho dù xung quanh mình là cả một bến bờ hạnh phúc.

Có những lúc bạn phải chấp nhận bước đi mà chẳng biết đích đến của vấn đề.

Có những lúc bạn muốn ngã gục vào vai ai đó cho dù ý trí mách bảo bạn là không.

Có những lúc bạn thênh thang thả mình dạo phố chỉ để gió thổi tan những nỗi bận tâm.

Có những lúc bạn ngụp trong áo ấm, khăn len mà vẫn phải kêu lên Mùa đông năm nay có rét!

Có những lúc bạn sẽ chẳng bao giờ biết được...

- - - - -

Có những lúc...
Có những lúc... Bạn lầm đường, lạc lối.


December 17, 2009 | 11:57 AM Comments  0 comments

Tags:


Một Hà Nội- Kẹo bông và bánh bỏng
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic


Một Hà Nội thoáng dịu hiền trong những vòng xe đạp luôn hiện hữu và mãi là như vậy. Luôn thân thương và yêu mến những gì thuộc về bản sắc truyền thống, nét đẹp ấy theo chân Em suốt trên đường đời dẫu có là một Hà Nội đang hòa mình vào những phồn hoa, được trang hoàng bởi hương sắc hội nhập thì đâu đó vẫn phảng phất cái thanh tao, dung dị của con người và thiên nhiên.

Chẳng phải là thi sĩ, tâm hồn Em vẫn bị màu của đa sắc hoa thổi bùng trong sớm tinh khôi vào Hạ. Cũng chẳng là nhạc sĩ, tâm hồn Em vẫn đắm chìm trong bản nhạc du dương gọi gió của một chiều Thu Hà Nội đến xao lòng...

Em vẫn là Em- Hà Nội
Là Em của bánh bỏng đường pha,
Là Em của kẹo bông, kẹo mút,
Là Em- Một Hà Nội thiết tha

Thiết tha quá! Em- Một Hà Nội đã lớn vẫn thích kẹo bông và bánh bỏng ngày xưa. Em, lạ lắm! Thích nhìn người ta cho đường vào ống quay thành kẹo bông. Nhìn trắng muốt một màu, bông to và xù như tuyết. Chỉ 1 vài thìa đường thôi là đủ to bằng cả mặt người. Thích quá, cắn một miếng, bông đã tan ngay trong miệng. Hà Nội lúc đó thật ngọt ngào. Có một em bé cũng đứng đợi quay kẹo bông, mắt nhìn chăm chú lắm. Hà Nội lúc ấy là thân thương trong một góc nhỏ. Chỉ Em- Hà Nội và Kẹo bông.

Em cũng yêu cả bánh bỏng. Bánh bỏng to hơn cả nắm tay. Em rất thích ăn vì cắn ngập hết răng. Ăn không khéo là bỏng dính đầy quanh miệng. Cảm giác thật buồn cười và thú vị. Hà Nội lúc ấy là tròn vo.

Em- hôm nay lại nhớ Một Hà Nội- kẹo bông và bánh bỏng mùa Thu.

October 28, 2009 | 2:17 PM Comments  0 comments

Tags:


Sống nhầm thời
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

FAPPI 29.

- - - -

No name
No phonenumber
(Avoid touching).
& don't care!


Sống nhầm, Quên mất đấy. Mình quên mất đây không phải là thời của những cô gái năm 80.

Nhưng 'Sống nhầm thời' lại là một trong những tính cách riêng của mình, thế mới chết!





October 16, 2009 | 1:34 PM Comments  2 comments

Tags:


Đêm thấy Ta là thác đổ
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

Chẳng biết đêm hay ngày,

thấy ta là thác đổ suốt.

Nghĩ nhiều mà làm gì chứ nhỉ. Giờ không thể giả nai được. Ra ngoài các em 88 nhận ra ngay mà gọi là chị, hic.

Đến lúc nào mới làm được cái mình thích nhỉ. Đâu phải là dễ. Giờ mới biết, bao nhiêu cái chi phối. Tự mình bước đi thật đáng quý, mà cũng thật gian nan. Đôi khi ngã khụy mà vẫn phải đứng lên. Đó là thử thách. Mỗi lần thế, lại bài ca tự động viên tinh thần 'Cố lên!', rồi nghĩ 'Thành công là vàng, còn thất bại là kim cương'. Ôi trời, cái triết lý! Vàng hay kim cương thì cũng xuống mồ hết.

Sáng nay, tới chỗ Nhà hàng để abc công việc nhưng không gặp được anh giám đốc ở đó, thế là ngồi đợi.. thì gặp mẹ của anh. Rồi lại ngồi đợi.. thì gặp nhân viên của anh. Rồi lại ngồi đợi.. thì gặp bếp trưởng của anh. Rồi lại ngồi đợi.. thì gặp 1 em.

Em: Chị tới tìm ai ạ?
Mình: Chị gặp anh quản lý
Em: Chị tới làm gì ạ?
Mình: Ở đây tuyển quản lý có phải không?
Em: Em cũng không biết.
Em: Chị học trường gì?


....

Chị sinh năm 8x
Mình: Sao em biết?
Em:...


Em: Em định nghỉ, em vừa mới làm ở đây,...
Mình: Sao em định nghỉ, thế làm ở đây không tốt à, lương có được không?
Em: (Gần như lắc đầu)

Em: Em thấy chi quen quen, hình như Em gặp chị ở đâu rồi.


2 chị em nói chuyện cũng được 1 lúc, ngồi đợi lâu quá, mẹ anh giám đốc quản lý bảo hôm khác tới...

Xin phép bác về mà quên mất chẳng kịp chào anh chị em nhân viên. Mình về! Ra tới cổng, Em còn chạy ra trước mà nói với mình

Em:'Chị không làm được ở đây đâu.'
Mình: (Cười)'Tại sao?'
Em: Không nói gì

1 nhân viên khác lấy xe giúp, mình lên xe đi. Em đứng ra phía bức tường đối diện cổng.

Mình: 'Chào em nhé!'
Em: 'Vâng'
Mình: 'Chúc em may mắn'

Mình đi qua Em. Em trai. Chắc kém mình vài tuổi. Có lẽ ở đây phức tạp? Ở đây mình làm được gì? Nói tiếng anh với cây, với hoa, với tiếng nước chảy nhân tạo? Quản lý những người như Em?

Dù Em có đóng giả thì mình cũng quyết định không làm. Dù Em có đóng giả, mình quyết định tin Em vì Em đóng quá đạt.

Dù Em có thật hay giả thì điều gì khiến Em nói thế?! Mình tin Em.


June 28, 2009 | 12:09 PM Comments  0 comments

Tags:


Em Yêu Biển

Này , đi vui nhỉ

Nào, thì post

Mây trời

1.

Photobucket

2.

Photobucket

3.

Photobucket

4.

Photobucket

Hành trình...

1. Sightseeing

Photobucket

2. Riding

Photobucket

3. Shoeing :))

Photobucket

4. Hiking

Photobucket

4. Walking

Photobucket

...Về với Biển

1.

Photobucket

2. Em yêu Biển :P

Photobucket

... và tuổi thơ..

1. ..là trên chiếc xích đu

Photobucket

2. ... là một thời hoa đỏ ngày xưa (nhặt lá, đá ống bơ :P)

Photobucket

3.. là một thời môi đỏ, má hồng (Giờ là thời môi son, má phấn :D.)

Photobucket

(Ảnh này không make-up tý gì đâu nhé :). Tớ thề, Tớ hứa, Tớ đảm bảo :P)

... trở về thực tại

Photobucket Qua cầu gió Gần bay nốt Cái Xuân

... nhìn về tương lai

Photobucket

... Về miền quê bên sóng nước mênh mang

p/s: Cấm sao chép dưới mọi hình thức. Khi trích dẫn ghi rõ nguồn :D :P


June 24, 2009 | 1:06 AM Comments  1 comments

Tags:


Xót...
Translations available in: English (original) | French | Spanish | Italian | German | Portuguese | Swedish | Russian | Dutch | Arabic

Bác Trần Đức: Cháu ăn tối chưa?
Cháu O: Dạ, cháu ăn rồi ạ.
Bác Trần Đức: Ăn gì?
Cháu O: Cháu ăn bánh ạ.
Bác Trần Đức: Bánh mì à?!
Cháu O: Cười.
Bác Trần Đức: (Lắc đầu) Thế này, người yêu mà nhìn thấy thì xót ruột lắm.
Cháu O: (Lại cười!) Thế bác gái ngày trước có hay ăn bánh mì không ạ?
Bác Trần Đức: Cóoooo...ó chứưưư...! Nhìn xóoot ruột lắmmm.

Khi cánh cửa sau người nghệ sĩ già ấy đóng vào, bỗng thấy hụt hẫng vô cùng, thấy mình bị bỏ lại, thấy mình đáng thương, thấy thiếu, thấy xót...

Cũng may, chưa có người yêu, không thì mình lại thành đáng trách, hay đáng ghét, hị hị vì làm người khác xót ruột. Được cái bánh mì vào bụng còn đỡ, chứ làm gì có bánh trái nào ở đây. Toàn nhịn đói cả. Chỉ vờ trả lời bác cho qua. Ai ngờ, bác hỏi thêm 2 câu, làm mình 'xót cả não'.

June 18, 2009 | 3:32 PM Comments  0 comments

Tags:


« previous 7


bachhophoa's Profile

bachhophoa's Friends


Latest Posts
Như mây lang thang...
Mùa đông có rét
Một Hà Nội- Kẹo...
Sống nhầm thời
Đêm thấy Ta là...

Monthly Archive
July 2006
August 2006
September 2006
October 2006
November 2006
February 2007
May 2007
June 2007
August 2007
October 2007
December 2007
February 2008
March 2008
April 2008
July 2008
October 2008
December 2008
January 2009
February 2009
March 2009
May 2009
June 2009
October 2009
December 2009
February 2010

Change Language


Tags Archive
meta-post

Filter By Type
Travel
Topics

Friends
DANG THI THU TRANG
Gina
Lê Bích Châu.
nguyen thi ngoc bich
Pinkie


30982 views
Important Disclaimer